Home » TRANG THƠ CHỦ NHẬT
Cây bút trẻ Tân Vương Huy
AI VỀ HÁI RAU ĐỜI
Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng (Hà Tĩnh)
LY CÀ PHÊ EM MỜI
Mấy hôm rồi
vắng biệt tách cà phê
biết em bận
anh vẫn hoài trông ngóng
ừ đã quen
bình minh là hi vọng
vị cà phê thơm dìu dịu hương môi
Giọt cà phê tí tách em mời
tiếng cà phê nghe chừng rất lạ
đắng ngọt mênh mang
vui buồn đủ cả
có khi là những chát mặn vô tình
Khi tách cà phê đã cạn
anh mới bắt đầu nhận ra
những hạt đường li ti dưới đáy
là những ngọt ngào
mà cuộc đời dành tặng
khi anh đi qua dâu bể thăng trầm
Chỉ là anh chưa kịp khuấy đều
chỉ là anh hấp tấp đấy thôi
mà anh ơi
niềm nỗi con người
suy tư qua làn khói mỏng
ly cà phê em mời
giật mình
giọt đắng
đượm hồn hoa
MẬT NGỮ TĨNH VẬT
Anh gửi gì trong nét cọ chiều nay
ly độc ẩm ngã sang màu hổ phách
cảm xúc lên men chạm mạch
niềm khát khao rạo rực bồi hồi
được tượng trưng bằng những quả chanh tươi
Anh gửi gì trong nét cọ chiều nay
những bình minh
những hoàng hôn
không màu sắc
chiếc bình gốm cổ xưa mang hồn Hy Lạp
quả táo Đông phương may mắn yên bình
một trái cấm xinh xinh
xưa Eva, Adam đã nếm
mà cơn khát tình hãy còn nguyên vẹn
tội lỗi vào đời
áo lá vội may
Anh gửi gì trong nét cọ chiều nay
em, xoáy giữa vùng thu, chiếc lá
em, con quay rối cuộn tơ muốn cùng anh sa ngã
lột bỏ áo ngoài
phơi trải gan tim
Em tự hỏi
có phải bức tranh chiều nay
là mật ngôn tĩnh vật
anh và em
ƯỚC MUỐN
Em muốn ôm
bằng vòng tay người mẹ
khi anh cố ngăn ngấn lệ chực tuôn tràn
vòng tay ấm như lời ru nhỏ nhẹ
ngón tay mềm anh hãy mát tâm can
Em muốn hôn
bằng đôi môi từ lâu mím chặt
đôi môi chỉ ấm một lần trong tình yêu thứ nhất
giờ phút hồi sinh em muốn gửi về anh
muốn trao dâng trái cấm muộn mằn
trút say đắm vào thơ
cho bình minh xanh trên màu tóc bạc
Em muốn rót vào anh
thứ nước thần tiên không bao giờ biết cạn
bao dung đời độc hành
khô hạn
đa mang
Đã bao mùa xuân
bên quán thời gian
rạc vai gầy
mình em ngóng đợi
tâm tư một miền vời vợi
em lót tim vào đệm bước anh đi
se niềm tin lạc mất buổi đương thì
giọt hồng tươi ngấm sâu miền chân thật
Người thương ơi
cứ gục vào ngực em mà ngủ thật say
mặc ngoài kia đại dương bạt ngàn bão nổi
RONG CHƠI KIẾP NGƯỜI
Ta giờ như hương cỏ
quyện giữa trời heo may
tan loãng vào hư vô
chuỗi thời gian xa xăm
Tình nào không duyên nợ
ngày nào là ngày sầu
mai này xa miên viễn
bạc đầu vẫn nhớ nhau
Ngày nghiêng hôn tóc rối
ta nhìn nhau ngại ngần
tự trong lòng đã nói
yêu nhau từ trăm năm
Ta lặng lẽ chôn sâu
tên mình cùng mây gió
những tiếng đời than thở
dại ngây một bước chiều
Ta đi vào quên lãng
xin yên vui phận người
bàn tay nào vuốt mặt
khép một đời rong chơi
ĐỜI LÁ
Chuông đồng hồ reo vuốt ve từng sợi nắng
nàng bật người như lò xo trên chiếc giường
ngái ngủ
cầu thang chênh vênh nhịp chân trần vừa đủ
Gọi bình minh lên
sương tụ mật
trên vành môi lá khát
nàng khua nhè nhẹ
cuốn thảm vàng thấm một con tim
một khởi đầu sinh động hay kết thúc vô tình
lá ơi...
Lá vẫn quen nhẫn chịu
giữa nắng mưa
tùy nghi ấm lạnh
buộc dịu dàng với vẻ đẹp ngàn thu
lá tĩnh lặng
gục đầu vào góc phố chờ người quét đường
gom những lời yêu
Lá muốn ở lâu
giữ mãi nét màu tươi trên từng viên đá rong rêu
nghe chim hót xôn xao cùng gió
thở chung một nhịp thở
Người lên tiếng khóc
như loài cỏ cây khờ dại
dưới bóng mặt trời nhìn quỷ sứ điêu ngoa
Đừng trách lá mau tàn phai úa rụng
đừng quét lá với tâm tình rẻ rúng
đừng nghĩ lá vô tri vô giác
khi lửa bùng lên thành khói lệ
ngập ngừng
Rồi có lúc cây khẳng khiu trơ trụi
trong vườn đời sót lại chút tro than
người có cầm chổi ngẩng nhìn lên
tiếc nuối
ước nâng niu một chiếc
dẫu xanh vàng
đời lá... đời nàng
N.T.H
ĐÊM THÁNG TƯ
Nhà thơ Phạm Ánh
Quê cát
Trăm sông nghìn suối tràn đầy
Cũng như nỗi nhớ nghiêng ngày chơ vơ
Khói sương ngút mắt bến bờ
Mưa nguồn chớp bể bất ngờ lối quen!
Hoa cau thoảng nhẹ ai chuyền
Mà nghe có cả nỗi niềm lất lây
Ngập ngừng cho ánh mắt cay
Chút tình quê cát cỏ cây nghiêng lòng!
Ai còn thương nhớ đợi trông
Tôi còn lặng lẽ tơ hồng về em
Cội nguồn quê cát tổ tiên
Trầm tư như nỗi niềm riêng bồi hồi!
Nói với con
Cho con gái P.A.N
“Cha già con mọn chơi vơi”
Câu ca ngày cũ xa xôi lặng thầm
Lối chiều hiu hắt từ tâm
Thầm mong chồi biếc xanh non mỗi ngày.
Lặng buồn tóc rối sương mây
Ân tình cha mẹ sau này là con
Dịu hiền một tấm lòng son
Mưa nguồn chớp bể yêu thương ở đời.
Vườn xưa nghiêng nắng trên môi
Cho con ân nghĩa nên người mai sau
Nhân tình thế thái bể dâu
Mong con qua những nhịp cầu yêu thương!
Chiều quê
Phận hèn như cỏ vườn hoang
Gió đưa xào xạc bên đàng lá bay
Tơ vò trong những bàn tay
Tâm tư gỡ rối cạn ngày khô đêm.
Ngập ngừng không rõ lạ quen
Vàng thau pha tạp trắng đen không màu
Biết còn hiu hắt kiếp sau
Giờ như con kiến rụng râu một mình.
Chơ vơ cuối thác đầu ghềnh
Có không không có thương mình có không
Sông trôi năm tháng nặng lòng
Một mình lặng lẽ mênh mông tím chiều!
P.A
ĐAN NẮNG THÁNG TƯ
TÌNH CHIỀU
Chiều lênh loang ủ đầy hương tóc
Em mang mùa thu về bên nhau
Hay giọt nắng vật vờ lơ đễnh
Mà lòng anh chợt mê chợt say
Chiều thay áo - chiều thêm vời vợi
Ghế công viên ngồi nhớ nơi nào
Đàn sẻ nâu thuở nào xa lắc
Nhẹ nhàng đậu xuống nhẹ nhàng bay
Chiều lặng lẽ - anh ngồi lặng lẽ
Ở xa kia rơi tiếng chuông chiều
Anh lại vướng vào tình rất nhẹ
Dường như trời đất thả lời yêu
Chiều có em - chiều thêm mềm mại
Như mùa thu vừa đủ lòng say
Chiều có em - chiều thêm mơ mộng
Anh yêu em rồi - em có hay?
MỘT NGÀY NẮNG LẠ
Một ngày nắng lạ hồn nhiên
Theo xuân về với tháng Giêng rực hồng
Rải vàng lên cải trổ ngồng
Để cho hoa buổi tàn đông gượng cười
Một ngày nắng hạ rong chơi
Lạc chân bước tới nhà người đoan trang
Đắm trong da thịt hiền ngoan
Trầm luân mấy độ giao hoan phiêu bồng
Một ngày nắng lạ sang sông
Bến xưa bỗng trổ một dòng thơ đau
Gió trăng thả mộng yêu nhau
Về đâu tiếng vó ngựa dàu dàu khua
Một ngày nắng lạ đùa mưa
Bàn chân ai dẫm ngày xưa nát nhừ
Một đời trăm hận có dư
Ngàn năm chiếc bóng xem như chẳng tròn
Một ngày nắng lạ héo hon
Mở trang tình sử vẫn còn thanh tân
Dẫu đời như áng phù vân
Lòng luôn nẩy nụ tầm xuân ngọt ngào.
HÀNH CỐ HƯƠNG
Cố hương ngõ vắng chân hụt bước
Tường xiêu rào mục ngán nắng tàn
Rơm rạ oải bên vườn cỏ dại
Đâu bóng mẹ bên liếp cải vàng
Hun hút đường quê tre kể chuyện
Bao năm chưa lạ mặt xóm làng
Cố hương có biết ta về lại
Một giọng nói quê cũng giật mình
Ngỡ gặp người xưa nơi chốn cũ
Khuyên người yêu dấu tránh hư vinh
Con đò thuở nhỏ không còn nữa
Chiều chết trên sông lạnh cuộc tình
Vườn tược an nhiên chiều nắng ngợp
Ta còn vướng bận cuộc phiêu linh
Xin gửi cố hương ngàn nỗi nhớ
Ta đi về phía cuộc mưu sinh
Trời đất vẫn quen lòng dâu bể
Mây xưa lãng lãng đến hôm nay
Ta thuở bây giờ từ thuở ấy
Nói cười như đã lỡ cơn say
Ai từ thuở ấy không về nữa
Ngõ vắng buồn tênh nhớ dấu giày
Có phải cố hương là nỗi nhớ
Miệng hát vang nhưng nước mắt đầy
Cáo chết ba năm còn nhớ núi
Hẹn với cố hương, hẹn một ngày…
N.V.C
Nhà thơ Đặng Toán (Thái Bình)
CHƠI VỚI CON
(Cho N)
Con rủ ông rủ chị
rủ mẹ rồi rủ bà
cùng con chơi bi nhé
con rất nhiều bi cơ...
Nhưng chẳng có ai chơi
con ngập ngừng rủ bố
bỏ bài thơ dang dở
thôi thì đành chiều con...
Bố ngắm thẳng vào đi
sao toàn thua con thế?
thôi “ván” này con “thả”
để bố còn “quân” chơi...
Thỉnh thoảng con lại cho
bố gỡ thua thành thắng
con cứ như người lớn
bố lại thành trẻ con...
Đang còn tuổi mầm non
con đâu màng thua thắng
chỉ mong có bạn chơi,
như cây cần ánh nắng!
DẶN CON
(Cho H & N)
Vậy là đã thỏa mong chờ
Ngày mai con tới thủ đô nhập trường
Bình minh rộn tiếng phố phường
Hoàng hôn tấp nập nẻo đường ngược xuôi.
Hành trang con gói ghém rồi
Lời căn dặn nhớ cất nơi tim mình
Xa vòng tay của gia đình
Con bay về phía lung linh cầu vồng.
Con là con của ruộng đồng
Cây cà tím mộng cải ngồng vàng mơ
Tắm mình trong chốn phồn hoa
Chỉ mong con vẫn cứ là con thôi.
Những khi mỏi mệt với đời
Thì về nương bóng mát nơi sân vườn
Ông bà, bố mẹ, quê hương
Quanh con ăm ắp tình thương vô bờ…
Nhỏ to lời bố dặn dò
Mong con tới được giấc mơ rộng dài.
CON TIM LẠI HÁT
Dẫu không thắt đáy lưng ong
Vẫn khéo chiều chồng vẫn giỏi nuôi con
Nỗi niềm khi giận khi buồn
Như lòng biển lặng giấu cơn sóng ngầm...
Chúng mình kết tóc bao năm
Giếng lòng đôi lúc còn thăm thẳm hoài
Mấy ai tròn trịa trong đời
Lựa nhau mà bước qua thời nắng mưa...
Bạc tiền mình chẳng dư thừa
Yêu thương mong cũng không thua kém người
Trái xưa chín giữa thu đời
Con tim lại khẽ hát lời trăm năm!
VIẾT CHO NGÀY CON VU QUY
(Cho H)
Vậy là con có thêm mẹ thêm cha
Con thành sợi dây nối hai nhà gần lại
Bàn tay đầy, bàn tay vơi... Chờ đợi
Một ngày vui con mặc áo cô dâu...
Sao trên trời có ai đếm được đâu
Lòng cha mẹ rồi ra con sẽ hiểu
Biết yêu thương và luôn luôn hiếu thảo
Để mẹ cha vui giữa xóm, giữa làng...
Con xinh tươi làn mây trắng bồng bềnh
Hạnh phúc long lanh nét cười ánh mắt
Bao ưu tư trong lòng cha tan hết
Dẫu đường đời còn tít tắp, mênh mông...
Lát nữa thôi con cất bước theo chồng
Phận gái má hồng... Ai đưa câu hát
Cây hạnh phúc có tươi nhành xanh sắc
Tự tay mình gắng chăm chút nghe con!
Đ.T
Nhà thơ Lê Thị Ngọc Nữ
KHUNG TRỜI THÁNG TƯ
“Viết theo cảm xúc và viết vì đam mê. Thơ viết theo cảm xúc, đặc biệt nơi nào từng sống gắn bó, sâu sắc thì cảm xúc dành cho nơi đó nhiều hơn!” – Hoàng Thị Bích Hà
CHÚT HƯƠNG XƯA
Anh nhớ về thăm Huế mình một bữa
Mạ Huế vẫn chờ những đứa con xa
Chút hương xưa chắc vẫn còn lưu dấu
Những ngọt ngào nhè nhẹ ở trong tim
Tháng Ba về dịu dàng hoa xoan tím
Trên ngõ nhà em... còn nhớ không anh?
Dòng đời trôi và biến thiên dâu bể
Lạc nhau rồi, em lặng lẽ sang sông
Em biết anh còn nặng gánh phong trần
Gót lữ thứ phiêu bồng đời mưa gió
Một chút tình đầu đời chưa kịp ngỏ
Thì trách chi năm tháng ấy dại khờ
Mấy mươi năm đã xa rồi anh hỉ
Mối duyên đầu thành kỷ niệm khó quên
Trăm năm sau gửi trọn miền ký ức
Xin nhớ về câu chuyện của ngày xưa!
ANH CÒN NHỚ?
Anh còn nhớ một chiều rời xa Huế
Sông Hương buồn dằng dặc nỗi chờ mong
Chân bước đi mà dạ bỗng ngậm ngùi
Gởi lại Huế cả khung trời kỷ niệm
Cầu Trường Tiền nghiêng dòng Hương soi bóng
Nhịp cầu cong, tha thướt vạt áo dài
Buổi tan trường anh đã bước bên ai
Về chung lối khi Nội Thành,… Gia Hội
Nhớ chiều hè nắng vàng về rất vội
Lối Ngự Bình, Vĩ Dạ, Bao Vinh
Sang Kim Long, Thanh Thủy Thượng, Ngọc Anh
Rồi Linh Mụ, Thiên An, Đồi Vọng Cảnh
Anh còn nhớ có những chiều thứ Bảy
Cùng bạn bè về tận Phá Tam Giang
Khi Dạ Lê, Cầu Ngói Thanh Toàn
Về Cồn Hến, lên Nguyệt Biều, Lương Quán…
Và em biết dẫu ngàn phương lạc bước
Chưa bao giờ anh quên Huế trong tim
Cũng không quên nét Huế buổi xuân thì
Lòng khắc khoải dệt tình thơ gởi Huế!
TẠM BIỆT HUẾ THƯƠNG!
Sắp xa Huế cảm thấy lòng yêu Huế
Hơn rất nhiều khi ôm Huế trong tay
Ai nơi xa, người hỡi anh có hay
Lòng bịn rịn cả khung trời kỷ niệm
Nhớ Hổ Quyền với tiếng chim chiền chiện
Trên cành cây mỗi sáng hót líu lo
Phù sa về cho dải đất ấm no
Bên dòng Hương - Nguyệt Biều mùa bưởi tới
Tất cả rồi sẽ xa tầm tay với
Cả người thương và cả cánh diều bay
Lũy tre làng với ruộng bắp hoa lay
Ngát hương bưởi một vùng chiều Lương Quán
Trời Long Thọ sẽ đi vào xa vắng
Trong ký ức ngày ấy tuổi đôi mươi
Tay trong tay anh tỏa rạng nụ cười
Em sẽ nhớ! Làm hành trang xa Huế!
H.T.B.H
CÁCH NHẬP COMMENT TRÊN HƯƠNG QUÊ NHÀ
Đầu tiên, nhấp chuột vào ô Nhập nhận xét của bạn rồi viết comment. Viết xong, nhấp chuột vào ô Tài khoản Google. Sau đó nhấp chuột vào Tên/URL thì sẽ hiện ra 2 ô. Ô phía trên, ghi Họ và tên của bạn. Ô phía dưới, ghi dòng chữ:huongquenha.com
Cuối cùng, nhấp chuột vào ô Tiếp tục và nhấp chuột tiếp vào ô Xuất bản là xong. (Nếu bạn đã có sẵn Tài khoản Google, thì sau khi viết comment, chỉ cần nhấp chuột vào ô Xuất bản là thành công)